Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức học đường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức học đường. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Nghề giáo nhìn từ nhiều phía

- Bài viết “Ước muốn làm người thầy đúng nghĩa” được đăng trên Dân trí dường như đã gãi đúng chỗ ngứa của cả những người trong và ngoài ngành. Bao điều trăn trở được dãi bày, bên cạnh những cái nhìn của không ít người "ngoại đạo".

Những 
người thầy tâm huyết nhất, yêu nghề nhất có lẽ cũng đã phải đấu tranh rất nhiều với đời sống bấp bênh, khắt khe để không bị lung lay, để không bị sa đánh mất niềm tin vào cái nghề mà họ theo đuổi.
      


“Ước muốn làm người thầy đúng nghĩa” là bài viết có lẽ là đã lâu lắm rồi tôi mới thấy có người tâm huyết thế! Đã lâu rồi hình như cái nghề được tôn vinh “cao quý nhất trong các nghề cao quý” mới được dãi bày trên diễn đàn.

Thưa các bạn, tôi đã “lái đò” trên con đò này 13 năm, cùng các em học sinh tiểu học tại vùng đặc biệt khó khăn của tỉnh Thanh Hóa. Qua bài viết “Ước muốn làm người thầy đúng nghĩa” có lẽ cũng là niềm an ủi và bộc bạch bấy lâu nay phần nào. Nói ngắn gọn như sau:

Giáo viên: cái nghèo, cái thiếu lúc nào nó cũng đeo đẳng, làm cho người thầy nhiều phần bị chi phối. Học nâng cao trình độ chuyên môn, thì khi chuyển ngạch cũng không đủ trả lãi vay tiền để học nâng cao trình độ.

Vay làm nhà, mua xe ... tiền lương biết khi nào được lấy đủ cả tháng, trừ ngân hàng, trừ tham quan du lịch, các loại trừ... nhìn lại chả còn lại bao nhiêu! Có nơi đi chậm 2, 3, có khi đến 5 phút là cùng vì có lý do chính đáng cả thôi mà cũng bị trừ nữa...

Nghịch lý ở đời là hai vợ chồng giáo viên cố mãi mới làm được cái nhà nho nhỏ, thế mà bên cạnh là một hộ nghèo của thôn lại đang xây cái nhà mái bằng dài 18m.

Cũng hơn anh em hợp đồng là biên chế mỗi tháng trên 6 triệu đồng nhưng khi chia theo nhân khẩu được 50 nghìn/người/ngày, lấy đâu tiền xăng mà chạy...

+ Về học sinh bây giờ, Tiểu học còn đỡ chứ từ THCS trở lên nhiều HS có coi thầy ra gì đâu.... Thế đấy ,tôi cũng rất đồng lòng với bài viết trên và các bình luận, nhưng "quan trường" của ngành ta cũng... vất vả lắm, các bạn có nghĩ thế không?” - Le LM: lethinh55@gmail.com.
 

“Là một 
giảng viên đại học đã gần 3 năm công tác, tôi nhận thấy càng ngày mình càng yêu nghề và càng cảm nhận đây là nghề cao quý.

Nhưng nói thật là những gì chúng tôi cống hiến đã không được bù đắp xứng đáng. Hiện giờ mức lương gần 3 triệu đồng, làm sao sống được giữa thủ đô? Lại còn phải lo cho sự nghiệp học hành cả đời, từ cao học, lên tiến sỹ, đến ngoại ngữ, nghiên cứu khoa học... và bao thứ khác nữa chứ. Nói ra cũng chỉ là hi vọng một ngày nào đó, chúng tôi nhận được sự quan tâm và công bằng đối với xã hội mà thôi.

Mỗi người đều có sự lựa chọn của mình. Tôi chọn nghề mà tôi yêu, dù vất vả nhưng vẫn luôn cố gắng, chỉ cần được tôn trọng mà thôi. Những người trong nghề cũng đủ loại người, tôi không vơ đũa cả nắm nên cũng mong một số người đừng vơ đũa cả nắm khi nói rằng giáo viên thì có thu nhập chính là từ sinh viên, học sinh, phụ huynh chẳng hạn. Tôi xin nói thẳng rằng đã làm giáo viên, thì hầu hết đều là những người tâm huyết với nghề.

Từ ngày bước lên bục giảng, tôi luôn cảm thấy công việc của mình như một công việc tình nguyện vậy. Tôi thì vẫn giữ ý chí vững vàng và tin rằng tôi sẽ thành công trên con đường tôi đã chọn. Tôi cũng thích làm giàu, nhưng sẽ làm giàu chính đáng. Nhưng khách quan mà nói, thì tôi thấy có rất nhiều báo động vì đời sống giảng viên, giáo viên quá thấp, nhất là giáo viên trẻ. Thử hỏi nếu hai vợ chồng làm giảng viên mà không đủ sống, không đủ nuôi con... thì  người ta có còn trụ lại với nghề được không?

Nghề mà đòi hỏi cao, lương lại thấp, thì tất nhiên không thu hút người tài, và cứ thế, không hiểu càng ngày chất lượng giáo dục sẽ càng đi đến đâu.

Hôm trước, tôi có đi nghe một diễn giả (được quảng bá là hàng đầu Việt Nam). Nói câu nào là ông chê giảng viên câu đó, ông động viên sinh viên làm giàu và kiếm tiền bên ngoài. Rồi ông nói giảng viên thiếu kĩ năng, không dám ra ngoài đời, không thành công được như ông.

Tôi là người hết mình ủng hộ 
sinh viên, và cũng cảm ơn vì ông đã nhận lời mời về diễn thuyết cho sinh viên của chúng tôi. Nhưng ông không biết rằng, chúng tôi luôn phải cố gắng cập nhật theo khoa học hiện đại; luôn cố gắng để cân bằng kiến thức và kinh nghiệm thực tế; có thêm hiểu biết về ngành giáo dục, về tâm lý sinh viên, về xu hướng của thời đại. Chúng tôi cũng tự rèn luyện để dạy sinh viên các kỹ năng mềm cần thiết trong cuộc sống, định hướng nghề nghiệp cho sinh viên... Nếu có khi nào nản lòng, tôi lại tự động viên mình cố gắng vì tôi yêu sinh viên, nên luôn phải hoàn thiện bản thân mình, luôn phải "giữ mình" nữa!

Cảm ơn báo Dân trí đã giúp chúng tôi chia sẻ những tâm tư của mình như thế này!”  Lê Dung:angel_wru@yahoo.com.

“Tôi cũng là một GV mới ra trường, may mắn hơn các bạn khác là khi ra trường tôi xin được vào 1 trường cấp III. Nhưng thú thật, đến thời điểm hiện tại thì tôi thấy nản với nghề rồi. Tôi không dám nói tới những bất cập về đồng lương nữa vì các bạn đã nói nhiều rồi, vấn đề tôi muốn đề cập tới đó là chất lượng giảng dạy. Không biết ở các trường cấp III khác như thế nào, chứ ở trường tôi đang công tác có thể nói 80% các em HS không giải được một bài toán về Quy đồng mẫu số. Vậy thử hỏi, nếu như tất cả HS của chúng ta đều như vậy thì đất nước chúng ta sẽ ra sao trong 5 năm nữa. Nguyên nhân tại sao thì rất nhiều, chẳng hạn như: chúng tôi ngoài việc lên lớp giảng dạy còn phải họp hành, hoàn thành hồ sơ chuyên môn, làm thêm ...” - Nhung: hoangnhung_86hg@yahoo.com.

“Tôi hoàn toàn đồng ý với những ý kiến trên của bạn đọc. Tôi cũng là GV trung học đã 21 năm công tác, 14 năm dạy vùng sâu, vùng xa khó khăn của tỉnh vùng núi. Tôi thấy thật là vất vả không để đâu hết cũng không bút nào tả hết nỗi khổ của GV vùng sâu, vùng xa nhưng thật là 1 nghề nhiều áp lực quá: áp lực chất lượng, áp lực từ cấp phòng xuống. Nhiều lúc tôi muốn bỏ nghề cho dù lương của tôi bây giờ đã 5 triệu nhưng sống ở TP cũng khó khăn khi nuôi thêm 1 con ăn học. Tôi tâm huyết mãi câu nói của 1 người làm ngoài với tôi rằng: chị làm GV lương 5-10 triệu đ/ tháng nhưng khi nhìn lại xem chị có gì khi cuối tháng thì lương cũng hết. Còn tôi làm ngoài nhưng tôi vẫn xây nhà... Còn chúng tôi GV không biết khi nào có tiền xây nhà... khi tết được 50.000 đ thưởng của CĐ trích từ quỹ CĐ ra lại là tiền đóng góp hàng tháng của mình. Vậy thì ai muốn vào nghề "cao quý" nữa” -  Khoangtam: khoangtam@gmail.com.

“Tôi là một giáo viên đã công tác trong ngành giáo dục 25 năm và làm hiệu trưởng liên tục 23 năm. Hiện tôi vẫn đang đương nhiệm, tôi thấy bài viết của các bạn đúng với thực trạng giáo dục hiện nay quá: Nói chống thành tích nhưng bệnh càng nặng. Nặng từ cấp sở đến cấp trường, nặng từ giáo viên lên đến giám đốc sở. Áp lực thì vô cùng nặng nề: áp lực về hồ sơ, áp lực về chất lượng, áp lực về ngày giờ công. Nào là phải làm đủ 8 tiếng trên ngày, 40 tiếng trên tuần, hết ngày dạy về lo cơm nước cho chồng con xong thì vừa tối, thế là cắm mặt vào soạn bài đến 11 - 12 giờ đêm cũng chưa xong. Nhiều nhiều lắm. Vậy mà lương thì 3 cọc 3 đồng . Đối với cán bộ giáo viên các trường phát triển, vùng thuận lợi thì còn dạy thêm dạy chui, có quà cáp của học sinh của phụ huynh khi lễ tết. Còn chúng tôi ở vùng cao thì như tôi 25 năm nay chưa hề biết đến một bó hoa chứ đừng nói đến quà cáp, còn giáo viên thì họ cũng như mình mà còn nghèo hơn mình thì làm gì có quà cáp hay phong bì, nên nghèo và buồn lắm” - Sao Băng: saobang@gmail.com.

“Các bạn công tác trong ngành GD miền Bắc và miền Nam đều đã lên tiếng, còn miền Trung quê tôi cũng chung một số phận như thế cả. Tôi thuộc lớp GV ra trường từ năm 1980. Chỉ cần nhắc đến giai đoạn lịch sử này chắc ai đã từng là cán bộ công chức trong ngành đề biết rõ. "Thôi những chuyện xưa ta không nói nữa" vì thời điểm lúc bấy giờ phần lớn ai cũng rách như ai. Trở lại vấn đề thời điểm hiện nay:

-Thứ nhất: Tôi đồng tình về ý kiến của bạn Giâc mơ sao băng về áp lực về giấy tờ sổ sách. Câu nói cửa miệng của lãnh đạo ngành chỗ chúng tôi là: "Khôn dại tại hồ sơ" vì thế nảy sinh hằng hà sa số giấy tờ văn bản mà mỗi GV phải thực hiện lưu giữ, kể cả những cái không đáng giữ như sổ tích luỹ vì hiện nay dữ liệu trên máy tính, USB GV phần lớn đã có. Lãnh đạo về kiểm tra chủ yếu là nhìn vào những cái hình thức như thế.

-Thứ hai: Mặc dù trên lý thuyết phong trào "Hai không" được phát động rầm rộ, song trên thực tế áp lực về chất lượng vẫn đè lên cổ GV. Trường nào học sinh yếu kém nhiều thì bị lãnh đạo khiển trách, chỉ trích. Khi đó tình hình chất lượng HS trên thực tế ngày càng tệ do tác động rất nhiều yếu tố, dẫn đến ở huyện tôi công tác có trường hợp một trường dân tộc ít người mà chất lượng cuối năm cao đứng thứ nhì huyện. Hiệu trưởng các trường thì nhìn nhau để chỉ đạo giao khoán chất lượng cho GV ngay từ đầu năm học. Lãnh đạo trường đi họp kêu ca thì nhận được câu trả lời của cấp trên rằng: các anh buộc phải tìm mọi biện pháp để nâng cao chất lượng, chứ tại sao các trường khác làm được? Và như thế "Hai không" buộc phải biến thành... hai khống.

- Thứ ba:Do chương trình học đưa vào thêm nhiều bộ môn so với trước đây nên HS bị đè nặng vô cùng về thời gian học. Mỗi buổi học phần lớn từ 4 đến 5 tiết cộng thêm các hoạt động khác, chương trình học nghề vô bổ... sức lực trẻ em phát sợ khi nghĩ phải đến trườn , nhất là bậc THCS. Trước đây học mỗi học kì 33 tuần đã là nặng, bây giờ tiến tới 35 tuần, sức thầy, sức trò có hạn, chất lượng giảm dần âu cũng là lẽ thường.
 

- Thứ tư: Nghề sư phạm những năm gần đây lấy điểm vào tương đối cao đó là điều tốt, cần phải thế. Nhưng khốn nỗi ra trường ế nhiều lắm. Có những anh ra trường đã 5 năm dạy hợp đồng với mấy đồng lương bèo bọt không đủ tiền xăng chạy xe đi dạy ,buộc phải thi lại đại học vào ngành khác vì bộ môn mình học thừa GV nên không được biên chế. Rất nhiều trường hợp không còn cách nào khác phải về giúp mẹ bán quầy hàng ở chợ. Tôi dù lớp già hơn mà nghĩ thật thương cho các em.

- Thứ năm: GV không có ngày nghĩ lễ. Do đặc trưng của ngành nên ngày nghĩ lễ thường không chịu rơi vào ngày chủ nhật. Thế là mất tiết, thế là phải dạy bù, thế là bắt HS đến ngồi theo ca, thế là cứ thế, cứ thế.... Thầy đến phải có trò. Trò bị nhồi nhét cho kịp chương trình để thi học kỳ vì đề là do trên ra, có đề cương hẳn hoi. Thật là hài hước.

- Thứ sáu: Là đói, đói từ những năm 80 đói tràn đến bây giờ, hình như đói cho lớp trẻ đã đành còn đói cho lớp già dù đồng lương cao hơn một chút, nhưng phải nuôi hai cái tàu há miệng học đại học như tôi. Nói cho to, cỡ tuổi như chúng tôi lương "cao lắm". Hai vợ chồng GV khoảng hơn 7 triệu đồng một,  các vị thử tính chi tiêu cho mình và hai đứa con đi học đi sẽ thấy. Hãy dạy thêm đi. Nhưng dạy ở đâu? Ở các thành phố còn được, chứ như ở nông thôn thì dân lấy đâu ra tiền để trả tiền thầy? ... " - Nguyễn Thuận Phẩm: Thuanpham@yahoo.com.vn.

Từ phía những người ngoại đạo, lại có không ít những cái  nhìn giống có, khác có về những “kỹ sư tâm hồn”:

“Theo cá nhân tôi thì có một vài ý kiến sau:

- Với người trong cuộc (giáo viên): họ cũng hay đòi hỏi, chủ yếu là những GV ở khu vực thành thị, do cuộc sống kém hơn nhiều người tại đó. Hãy lắng nghe những GV ở vùng xa, họ có phàn nàn gì về lương, thưởng không? Hay họ chỉ yêu cầu nhà nước cần quan tâm hơn đến trang thiết bị trường học cho học sinh để chất lượng giảng được tốt hơn mà thôi.

- Các thầy dạy đại học thì cực kỳ hoành tráng, họ có xe hơi, nhà lầu ở trung tâm thành phố với vài triệu đô... Nhưng họ có nghĩ gì đến chất lượng bài giảng trên lớp hay không? hay chỉ tìm cách giao phó cho SV tự học, tự tìm hiểu còn bản thân mình thì làm việc khác hay đi dạy học ở các lợp tại chức, chuyên tu để kiếm tiền và nhận "lót tay" của sinh viên (vì SV tại chức vừa học vừa làm, đa số làm sao có đủ trình độ để theo học nên thường lấy tiền để "mua chữ"). Còn nhiều vấn đề khác tôi không tiện nêu ra.

Tóm lại GV hãy lấy cái tâm để dạy chữ. Còn nhà nước hãy quan tâm hơn nữa đến các tỉnh, các vùng xa xôi để nâng cao trình độ và nhận thức ở vùng hẻo lánh”  – TK: tktkttn@gmail.com.
 

“Tôi thấy thu nhập của giáo viên bây giờ khá cao và ổn định đấy chứ, nhất là ở thành phố. Khi con em có điều kiện học thêm thì mỗi buổi dạy thêm là được mấy trăm ngàn rồi. Chưa nói quà đi cô vào dịp lễ, tết thì những gia đình có điều kiện họ chẳng ngại bỏ thêm tiền để cho con em học tốt. Ở nông thôn lương giáo viên ít hơn một chút nhưng có thấm gì so với những người chỉ biết suốt ngày "bán lưng cho đất, bán mặt cho trời" chắt chiu từng đồng cho con ăn học. Tôi chỉ thấy giáo dục chúng ta bị hạn chế về cơ cấu, cách dạy và học. Và cái tâm trong ngành cũng vô cùng quan trọng” – thuanle:thuancoithhoa@gmail.com.

“Tôi đồng ý khó khăn về kinh tế của đa số đội ngũ giáo viên khi mới vào nghề, tuy nhiên TRỒNG NGƯỜI là nhiệm vụ quan trọng bậc nhất trong việc xây dựng và phát triển xã hội để tiến tới một xã hội văn minh. Vì thế cần  ĐẢM BẢO CUỘC SỐNG của họ, đồng thời NGHIÊM KHẮC TRỪNG TRỊ hiện tượng QUÀ LÓT TAY trong việc dạy và học đang diễn ra rất thường xuyên như hiện nay” -  huyms2000:huyms2000@yahoo.com.

“Tôi thấy rằng ngành giáo dục cần quan tâm đến đời sống của giáo viên hơn nữa. Trước đây, tôi là một học sinh rất bất mãn với giáo viên. Vì một lý do mà đến bây giờ tôi mới hiểu tại sao các cô giáo phải làm vậy.

Khi còn là học sinh ở trường cấp III ở một làng quê thuộc tỉnh Thái Bình. Giáo viên chủ nhiệm của tôi dạy môn sinh học, môn sinh học ở cấp III có 2 phần: lý thuyết và bài tập. Thay vì hướng dẫn và giảng dạy cách làm bài tập cho học sinh ở lớp, giáo viên của tôi lại mở lớp học thêm ở nhà cô. Nếu ai đăng ký đi học thêm thì mới làm được bài tập và có điểm cao. Nhà tôi thì nghèo, tiền học phí đóng còn khó khăn, nói chi tiền học thêm. Giáo viên chủ  nhiệm tôi trong liền 3 năm. Những hành động của cô đã in dấu trong tôi. Kể từ đó tôi không còn tin vào phẩm chất đạo đức của nghề giáo viên nữa.

Nhưng sau khi học đại học 4 năm, tiếp xúc với môi trường xã hội và cũng hiểu được một chút mặt trái của xã hội, tôi mới hiểu rằng giáo viên họ cũng là người, họ cũng phải lo cho cuộc sống của họ, con cái họ. Chung quy cũng chỉ tại đồng tiền mà thôi.

Vậy nên nếu nhà nước không có chính sách phù hợp, thu hút đối với ngành sự phạm, thì hệ thống giáo dục của nước ta sẽ dần mất chất lượng.” - Nguyễn Thị Hằng: nguyen.hang952@gmail.com.
 

Cũng có thể coi là từ phía những người ngoại đạo, nhưng chúng tôi chia sẻ ý kiến với bạn Lê Dung:angel_wru@yahoo.com. Chúng tôi tin rằng ngành giáo dục vẫn có những con người tâm huyết, tận tụy với học sinh, luôn nỗ lực phấn đấu để góp phần cống hiến cho tiến trình phát triển của sự nghiệp trồng người. Và cũng rất mong rằng, dù cũng còn có những người này người khác, nhưng truyền thống của dân tộc ta là "tôn sư trọng đạo", mong rằng mọi người trong chúng ta vẫn sẽ luôn trân trọng nghề giáo cùng những con người đã, đang và sẽ tiếp tục dấn thân vào lĩnh vực cao quý - Trồng người!
 

Nghề giáo: Những niềm vui và nỗi buồn

    Trong thời đại tri thức, thời đại công nghệ thông tin, thời kỳ hội nhập, có sự giao thoa giữa các nền văn hóa, nghề giáo lại được đặc biệt coi trọng bởi nghề ấy tạo ra sản phẩm: con người.
     Hiện nay, Đảng và Nhà nước có chủ trương, 
chính sách đầu tư cho giáo dục là đầu tư cho phát triển. Đầu tư cho giáo dục mang lại hiệu quả thiết thực, lâu bền. Hàng năm, Nhà nước huy động hàng ngàn tỉ đồng từ trái phiếu chính phủ, các doanh nhân, doanh nghiệp… để đầu tư xây dựng cơ sở vật chất, kiên cố hóa trường lớp, mua sắm trang thiết bị, đồ dùng phục vụ dạy học, nhất là cho những vùng núi, hải đảo. Rất nhiều người có phẩm chất, năng lực được Nhà nước cấp học bổng, cử đi đào tạo ở những nước có trình độ khoa học kĩ thuật tiên tiến. Cụ thể đến năm 2020, Nhà nước sẽ xét duyệt 20.000 hồ sơ “đủ tiêu chuẩn” đi đào tạo ở nước ngoài, bậc tiến sĩ. Sinh viên sư phạm được miễn giảm học phí. Vui vì mỗi giáo viên đã ý thức rõ thiên chức cao quý của mình để không ngừng rèn luyện, tu dưỡng đạo đức, nhân cách, đồng thời không ngừng tự học để nâng cao trình độ, đổi mới phương pháp dạy học; ứng dụng nhanh khoa học công nghệ để phục vụ dạy - học. Đa số giáo viên ngày nay đều sử dụng được máy tính, tiếp cận được kho tàng tri thức vô tận từ internet. Nhiều giáo viên nhiệt huyết, đam mê nghề, có sức lan tỏa lớn, là tấm gương sáng của quá trình tự học, tự nghiên cứu. Họ đến với nghề không phải: “chuột chạy cùng sào”… Rất nhiều học sinh giỏi đã chọn nghề giáo làm hành trang bước vào đời. Đời sống giáo viên cũng được nâng lên qua các chính sách lương bổng, tỉ lệ phần trăm đứng lớp. Mạng lưới mầm non một thời chưa được quan tâm thỏa đáng, nay phát triển có chiều sâu, rộng khắp. Ý thức của người dân về vai trò to lớn cũng như tầm quan trọng của giáo dục cũng được nâng lên rõ rệt. Bởi chỉ có học mới thoát nghèo, có kiến thức, con người sẽ làm chủ công nghệ, tăng năng suất lao động, đời sống vật chất sẽ đảm bảo; có kiến thức, con người sẽ đối xử với nhau nhân ái, người hơn.
   Niềm vui lớn nhất của nghề giáo là giàu tình cảm, có đời sống tâm hồn phong phú, được học sinh thương yêu, kính trọng, lấy làm chuẩn mực làm hành trang bước vào đời. Là giáo viên, ai mà chả rạng ngời hạnh phúc khi thấy “sản phẩm” do mình có công lớn tạo nên, thành đạt, nhân hậu, nên người. Hàng năm, nhất là vào các ngày lễ, tết, các em gọi điện, hỏi thăm sức khỏe, chúc mừng. Xúc động lắm, tình cảm lắm! Giây phút này mấy ngành, mấy nghề có được…
   Bên cạnh những niềm vui khó tả thì nghề giáo cũng có những nỗi buồn riêng. Đó là căn bệnh thành tích trong giáo dục. Căn bệnh này “di căn” từ nhiều thập kỉ trước và được Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân tuyên chiến quyết liệt và giành được một số kết quả lớn. Do bệnh này, mà xuất hiện nhiều học sinh “ngồi nhầm lớp”, không ít học sinh thi 
tốt nghiệp phổ thông đạt kết quả loại giỏi nhưng thi ĐH ba môn dưới 10 điểm. Một số giáo viên chưa yêu nghề, dạy với hình thức đối phó, cho qua chuyện, thậm tệ vi phạm đạo đức nhân cách nhà giáo bị dư luận, đồng nghiệp, phụ huynh, học sinh phản đối. Trình độ giáo dục quá chênh lệch giữa miền núi và đồng bằng. Học sinh còn phải học ca ba trong những mái nhà tranh tuềnh toàng. Nước sạch và công trình vệ sinh phục vụ giáo viên, học sinh một số nơi xuống cấp trầm trọng làm ảnh hưởng đến sức khỏe nhiều người. Nhiều em học sinh phải nghỉ học vì hoàn cảnh gia đình quá nghèo, nhà xa… mặc dầu được nhiều thầy cô động viên, san sẻ, các cấp chính quyền, đoàn thể giúp đỡ, quan tâm.
      

    Nỗi buồn sâu thẳm, đau xót nhất của giáo viên là mình bị học sinh xúc phạm về danh dự, nhân phẩm, trong khi đó họ là những người yêu nghề, đầy trách nhiệm, giàu lòng thương yêu, luôn mong muốn học sinh tiến bộ nhưng học sinh lại không nhận thức được ý nguyện đó lại cho giáo viên ác ý, ghét bỏ mình, không tốt, sinh ra thù hằn. Qua các phương tiện thông tin đại chúng, chúng ta biết trên cả nước, có nhiều giáo viên bị học sinh đánh, chửi bới, dọa dẫm… Tình trạng này gây ra bao sự bức xúc, căm phẫn cho nhiều người bởi hành vi “vô đạo” của những học sinh cá biệt, mất nhân cách này. Học sinh hư do nhiều nguyên nhân như: một số em con nhà giàu, cậy thế bố mẹ có quyền, có chức mà không chịu học hành, tu dưỡng sinh ra đua đòi, lêu lổng hoặc gia đình bất hòa, bố mẹ mải làm ăn buôn bán, phó mặc con cho nhà trường… để khi biết con hư thì đã quá muộn. Giáo dục những đối tượng này đòi hỏi phải có quá trình dài, có sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình, nhà trường và xã hội. Một số em học sinh có ước mơ sau này trở thành nhà giáo nhưng trong quá trình học chứng kiến những cảnh này mà “chùn bước”…

Giáo viên chưa thể yên tâm công tác và sống bằng lương

Nâng cao thu nhập cho cán bộ, giáo viên, trong thời gian qua đã được các cơ quan thẩm quyền chú trọng hơn. Tuy nhiên, việc đầu từ vào giáo dục hiện nay chủ yếu là mua sắm trang thiết bị, xây dựng cơ sở vật chất, chứ chưa chú trọng đến việc nâng cao đời sống cho giáo viên.Mức thu nhập của giáo viên hiện nay chưa đủ làm họ yên tâm phục vụ cho công tác giảng dạy và sống bằng lương của mình. Nhiều giáo viên phải lo toan cuộc sống cho cả gia đình bằng những công việc làm khác ngoài giờ đứng lớp, việc này làm ảnh hưởng không nhỏ đến chất lượng dạy và học.
      


Bộ Giáo dục và Đào tạo đã trả lời bằng văn bản câu hỏi của bà Nguyễn Thị Thu Cúc , Đại biểu Quốc hội thành phố Hồ Chí Minh: “ Quyết định cắt tiền chấm bài đã ảnh hưởng không nhỏ đến nguồn thu có phần “khiêm nhường” của giáo viên, đặc biệt là các thầy cô dạy các môn khoa học xã hội, là những người ít có điều kiện để dạy thêm cải thiện thu nhập. Đề nghị Bộ trưởng cho biết các giải pháp cụ thể để có thể nâng cao thu nhập của giáo viên, đặc biệt cho các giáo viên các bộ môn xã hội, bên cạnh dự thảo tăng phụ cấp thâm niên chung cho tất cả giáo viên ?”

Bỏ quy đổi chấm bài kiểm tra thành tiết dạy

Hiện nay, chế độ làm việc cho giáo viên phổ thông được thực hiện theo Thông tư số 28/2009/TT-BGDĐT ngày 21/10/2009 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo. Theo đó, nhiệm vụ của giáo viên thực hiện theo quy định tại Điều lệ Trường Trung học cơ sở, Trường Trung học phổ thông và Trường phổ thông có nhiều cấp học.

Thông tư số 49/TT ngày 29/11/1979 của Bộ Giáo dục có hướng dẫn việc quy đổi số lượng bài kiểm tra của nhà giáo phải chấm ra tương đương với một số tiết dạy, nhưng Điều 11 của Thông tư số 28/2009/TT-BGDĐT ngày 21/10/2009 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo ban hành chế độ làm việc cho giáo viên phổ thông không còn quy định này.

Trong thực tế, những 
giáo viên dạy môn học có ít số tiết/tuần (gọi tắt là giáo viên nhóm A), thường phải dạy nhiều lớp, nên khi dạy đủ định mức số tiết/tuần (17 tiết với THPT, 19 tiết với THCS, 23 tiết với Tiểu học) thì thường phải chấm nhiều bài kiểm tra, nhưng cũng do dạy nhiều lớp nên họ ít phải soạn bài. Đối với các giáo viên dạy môn học có số tiết/tuần nhiều (gọi tắt là giáo viên nhóm B), ví dụ các môn: Toán, Văn, Ngoại ngữ do dạy ít lớp nên khi dạy đủ định mức số tiết/tuần thì số bài kiểm tra phải chấm ít. Ngược lại, họ phải soạn giáo án nhiều hơn các giáo viên nhóm A. Việc dạy học đòi hỏi phải thực hiện đủ các công việc: soạn bài, lên lớp, chấm bài, kiểm tra. Do đó không nên quy đổi việc chấm bài thành giờ lên lớp, cũng như không quy đổi việc soạn bài thành giờ lên lớp. Trong thực tế, những năm gần đây do nhận thấy bất hợp lý của Thông tư 49, nhiều địa phương đã không thực hiện quy đổi chấm bài của giáo viên ra giờ dạy.

Thông tư số 28/2009/TT-BGDĐT không còn quy định quy đổi chấm bài của giáo viên, còn vì các lý do sau:

- Chế độ làm việc quy định cho mọi đối tượng giáo viên trong một cấp học là như nhau; Lương và phụ cấp cho giáo viên không phân biệt theo môn học mà chỉ xếp theo ngạch, bậc.

- Để có một giờ dạy tốt theo yêu cầu đổi mới phương pháp giảng dạy hiện nay, người giáo viên phải đầu tư nhiều hơn thời gian soạn bài, nếu tiếp tục thực hiện như quy định của Thông tư 49, thì chúng ta đã coi nhẹ việc này, không động viên được những giáo viên nhóm B.

Việc không quy định quy đổi chấm bài của giáo viên ra tiết dạy như hiện nay có ảnh hưởng đến thu nhập của một số giáo viên phổ thông nhưng đã tạo ra sự công bằng đối với tất cả các giáo viên khi cùng thực hiện nhiệm vụ giảng dạy trong nhà trường. Đó là sự trân trọng đúng mức các hoạt động chuyên môn của mọi đối tượng giáo viên trong nhà trường.

Tăng thêm thu nhập cho giáo viên

Do tính chất đặc thù của công việc, ngoài lương, giáo viên được hưởng phụ cấp đứng lớp, phụ cấp cho giáo viên ở các trường chuyên biệt, ở vùng có điều kiện kinh tế xã hội đặc biệt khó khăn. Đối với những nhà giáo trong các cơ sở giáo dục công lập dạy vượt quá giờ quy định thì sẽ được thanh toán chế độ trả lương dạy thêm giờ.

Để tạo thêm cơ hội nâng cao thu nhập cho giáo viên, các cơ sở giáo dục được thực hiện Nghị định số 43/2006/NĐ-CP ngày 25/4/2006 của Chính phủ Quy định quyền tự chủ, tự chịu trách nhiệm về thực hiện nhiệm vụ, tổ chức bộ máy, biên chế và tài chính đối với đơn vị sự nghiệp công lập để chi trả thu nhập tăng thêm cho người lao động; Chi khen thưởng cho tập thể, cá nhân theo hiệu quả công việc và thành tích đóng góp vào hoạt động của đơn vị; Chi phúc lợi, trợ cấp khó khăn đột xuất cho người lao động.

Bộ Giáo dục và Đào tạo đang trình Chính phủ ban hành Nghị định về phụ cấp thâm niên đối với nhà giáo. Phụ cấp thâm niên sẽ giúp cải thiện thu nhập cho giáo viên.

Tố Nhiên

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

Bắt đầu chạy nước rút ôn thi tốt nghiệp


Sau khi công bố 6 môn thi tốt nghiệp, các trường THPT đã có kế hoạch chuẩn bị chi tiết cho kỳ thi tốt nghiệp THPT. Tuy nhiên, với nhiều trường THPT tại Hà Nội, chạy “nước rút” ôn thi tốt nghiệp THPT chỉ thực sự vào cuộc khi kết thúc chương trình lớp 12.

cxcxc
Các trường THPT tập trung ôn tập cho học sinh cuối cấp. Ảnh: Xuân Tùng
Tổ chức kiểm tra học kỳ II như thi tốt nghiệp

Một trong những biện pháp được nhiều trường THPT có chất lượng đào tạo tốt của Hà Nội áp dụng để tăng hiệu quả kỳ thi tốt nghiệp là tổ chức thi học kỳ cho học sinh lớp 12 cả 6 môn thi Toán, Văn, Ngoại ngữ, Hóa, Sinh, Địa lý giống như thi tốt nghiệp.

Mặc dù đối tượng học sinh có học lực tốt nhưng Trường THPT chuyên ĐHSP Hà Nội vẫn có kế hoạch ôn tập thi tốt nghiệp cho học sinh chu đáo. Theo TS Nguyễn Đức Hoàng – Hiệu trưởng, với các môn cơ bản, trường đã hoàn thành xong hết chương trình.
Đặc biệt, trong đợt thi học kỳ, trường tổ chức rất nghiêm túc, có phòng thi, số báo danh đối với 6 môn thi tốt nghiệp... để học sinh được tập duyệt, vững tâm hơn khi bước vào kỳ thi tốt nghiệp tới.

Với Trường THPT Lê Quý Đôn (Hà Đông), trong tháng 4 và tháng 5, mọi hoạt động của nhà trường đều diễn ra bình thường ở tất cả 14 môn học, không môn nào cắt xén, bỏ sót, thêm bớt chương trình. Tuy nhiên, ngay từ đầu học kỳ II, trường đã rèn luyện kỹ năng làm bài thi trắc nghiệm cho học sinh và triển khai tài liệu ôn thi từ cuối tháng 3, ngay sau khi công bố 6 môn thi.

Theo Hiệu trưởng Nguyễn Sỹ Khiêm, chỉ khi hoàn thành chương trình tất cả các môn học, trường mới triển khai ôn các môn thi tốt nghiệp và cả 8 môn thi ĐH truyền thống. Việc ôn tập sẽ tập trung vào khoảng từ ngày 6 - 26/5. Trường cũng sẽ có thời khóa biểu tăng tiêt các môn thi tốt nghiệp. Việc tăng tiết tùy thuộc vào tính chất từng bộ môn.

Kinh nghiệm ôn thi của trường được thầy Khiêm chia sẻ là: Định hướng ôn tập cho học sinh bám sát sách giáo khoa và phân phối chương trình, bỏ phần được coi là giảm tải. Giáo viên ngoài ôn tập theo sách giáo khoa, theo kinh nghiệm còn cho học sinh làm những dạng bài giống như trong đề thi tốt nghiệp các năm.
Đặc biệt, thầy Khiêm nhấn mạnh, trường sẽ tổ chức kiểm tra học kỳ II với lớp 12 ở cả 6 môn thi tốt nghiệp giống như thi thử tốt nghiệp. Kỳ thi này được tổ chức rất nghiêm túc, đề thi do giáo viên soạn. Đây sẽ là cơ hội để học sinh được làm quen, thử sức, từ đó tự tin hơn khi bước vào thi tốt nghiệp THPT.

Hầu hết các trường đều cho biết mặc dù các môn thi tốt nghiệp được công bố vào cuối tháng 3 nhưng việc chỉ đạo kế hoạch giảng dạy kết hợp ôn tập được thực hiện ngay từ đầu năm học. Trên cơ sở phân phối chương trình, các giáo viên bên cạnh việc dạy kiến thức vẫn có kế hoạch ôn luyện theo từng phần. Tuy nhiên, ôn thi tốt nghiệp chỉ thực sự bước vào giai đoạn nước rút sau khi các trường hoàn thành thi học kỳ II vào đầu tháng 5.

Ôn tập cài vào chính khóa

Với những trường có cơ sở vật chất tốt, phòng học nhiều, việc tổ chức ôn thi tốt nghiệp cho học sinh thuận lợi hơn bởi có thể bố trí được phòng học. Trong khi chương trình học vẫn chưa kết thúc, vẫn phải đảm bảo dạy đủ tiết các môn cả thi tốt nghiệp và không thi, một số trường không có điều kiện về phòng học sáng tạo bằng cách cài việc ôn tập tốt nghiệp vào chính các tiết học chính khóa.

Cô Vũ Thị Minh Hiển – Hiệu trưởng Trường THPT Quảng Oai (Ba Vì) cho hay: Hiện việc tổ chức ôn thi tốt nghiệp chưa thể làm quyết liệt vì phải đến cuối tháng 4 học sinh của trường mới kiểm tra học kỳ II và giữa tháng 5 mới kết thúc chương trình.
Tuy nhiên, hiện trường đã chuẩn bị đầy đủ các tài liệu ôn thi cho học sinh và giáo viên; triển khai hướng dẫn ôn thi tốt nghiệp của Sở, Bộ GD&ĐT đến từng giáo viên. Đặc biệt, mỗi buổi họp chuyên môn, trường đều bàn rất kỹ, sát sao để làm sao ôn tập sát với đối tượng và hiệu quả.

“Với cơ sở vật chất tốt, các trường THPT khác trên địa bàn huyện Ba Vì có thể tổ chức chéo buổi, bố trí tuần 2 buổi học ôn thì Trường THPT Quảng Oai không có điều kiện như vậy. Trường chỉ thực hiện tăng tiết được với 3 môn Toán, Văn, Ngoại ngữ 1 tiết/tuần, còn lại phải cài việc ôn tập vào các tiết học chính khóa. Mặc dù ít thời gian nhưng phương châm của trường và của mỗi giáo viên là mỗi tiết ôn phải đảm bảo thực sự chất lượng” – Cô Hiển nhấn mạnh.

Trường ngoài công lập chạy nước rút

Đối với các trường dân lập, lãnh đạo nhà trường cũng như giáo viên phải đổ công sức nhiều hơn. Hiệu trưởng Trường THPT Đinh Tiên Hoàng – thầy Hoàng Tùng Lâm cho biết, trường đã hoàn thành chương trình lớp 12 từ cuối tháng 3 và tăng tốc ôn thi tốt nghiệp ngay tháng 4. Ngoài 3 môn thi cố định Toán, Văn, Ngoại ngữ trong quá trình dạy đến đâu ôn tập chắc kiến thức đến đấy thì với 3 môn Hóa, Địa, Sinh trường thực hiện tăng mỗi môn từ 2 lên 5 tiết.

Trường Đinh Tiên Hoàng ngoài 5 buổi sáng trong tuần học kín cũng phải dành cho 4 tiết buổi chiều các ngày 2, 4, 6 để học ôn các môn thi tốt nghiệp.

“Vì học sinh dân lập sức học yếu, ý thức học cũng không được tốt nên nhà trường bố trí giờ truy bài để đối phó với việc học sinh ôn bài chểnh mảng. Riêng buổi chiều 3 ngày có tăng tiết, các thầy cô dành hẳn tiết 5 để nhặt ra những em yếu kèm riêng.
Do các em dễ nản khi có áp lực nên cùng việc thường xuyên đôn đốc, các giáo viên phải động viên, khích lệ tinh thần học sinh. Để cho các em làm quen, trường sẽ tổ chức thi thử tốt nghiệp 2 lần, lần 1 vào ngày 27 - 28/4 tới và lần 2 vào 22 - 23/5” – Thầy Tùng Lâm cho biết.